Người ra vùng hỏa tuyến

1. Cơn gió [Em] nào đưa mình gặp nhau đây

Tay trong bàn [E7] tay trăng rừng ngủ [Am] say

Tôi anh đời [G] lính chiến xa [C] nhà

Gần [D] nhau được có mấy lúc xa [Em] rồi

Như gió thoảng mây [B7] trôi

Anh nói [Em] gì cho cạn niềm ưu tư

Riêng tôi từ [E7] khi quê mẹ lửa [Am] binh

Thư sinh từ [G] giã bước đăng [C] trình

Ngày [D] đi dù có nuối tiếc hay [B7] buồn

Nhưng rồi lại [Em] quen

 

ĐK: Còn [E] tôi chuyện ngày xưa đó

Đêm cuối [C#m] cùng giã từ người yêu [E] đi

Nàng [F#m] khóc nghẹn ngào không nói

Tôi mỉm [B7] cười nhìn xa xa [E] lắm

[C#m] đất nước còn [F#m] điêu linh khói lửa

Thì [Ab7] chớ trách người đi không hẹn [C#m] về

Tình yêu tạm [F#m] quên chuyện xưa nhớ [E] hoài

Chuyện đêm nay chúng [B7] mình trong chuyến đi hành [E] quân

 

2. Đêm chiến [Em] trường tôi bạn ngồi bên nhau

Mai thôi hành [E7] quân chim trời lại [Am] xa

Anh ra miền [G] hoả tuyến xa [C] vời

Còn [D] tôi về nới cuối gió chân [Em] trời

Thương phút này bên [B7] nhau

Mai dẫu [Em] rằng đôi mình còn đôi nơi

Xin anh đừng [E7] quên kỷ niệm buồn [Am] vui

Mang theo [G] về dốc núi lưng [C] đồi

Để [D] hôm nao ngày đất nước thanh [B7] bình

Ta lại gặp [Em] nhau