Người tình không chân dung

1. Hỡi người chiến [Em] sĩ đã để [A] lại

Cái nón [Em] sắt bên bờ lau sậy [Em] này [A] [Em]

Bây [D] giờ anh ở [G] đâu [Bm] [Em]

Bây giờ anh ở [A] đâu?

Còn trên đời [Em] này đang xông [A] pha đèo cao dốc [Em] thẳm [D]

Hay đã [A] về bên [Em] kia, phương trời miên viễn chiêm [A] bao [D]

Trên đầu [Em] anh cái nón sắt ngày nào ấp ủ

Mộng mơ của [A] anh là mộng mơ của một con [Em] người.

Nói:

Ôi nó khác chi mây trời hiền hòa

Khác chi bốn mùa êm trôi

Có tiếng cười thuỷ [A] tinh của vài đứa trẻ

Và hơi ấm vòng tay [Em] ôm của một người vợ hiền

Phải thế không [B] anh?

Bây giờ, bây giờ trong cái nón [Em] sắt của anh

Để lại bên bờ lau sậy này

Chỉ có một con ễnh ương [C] mượn vũng nước mưa [D] ở trong đó làm [G] hồ

[Em] Trong cái nón sắt của anh bây giờ

Vẫn có đủ [B] trời, vẫn mây hiền hoà trôi

Và bốn [A] mùa vẫn vậy.

[Em] Xuân muôn thuở dịu dàng Đông rét lạnh

Thu khi xám buồn [B] khi dựng vàng nắng quái

[A] Hạ cháy lửa nung [Em] trời.

 

2. Trong cái nón sắt của [Em] anh mặt trời vẫn còn đó

Ban ngày và ban [A] đêm mặt trăng

Hoặc [Bm] muôn muôn triệu triệu vì sao

Vẫn còn [Em] đó, tất cả vẫn còn [C] đó vẫn còn [B7] đó.

Nhưng [Em] anh, bây [D] giờ anh ở [Em] đâu

Con ễnh ương vẫn còn gọi tên [A] anh trong mưa [C] dầm

Tên [D] anh nghe như tiếng thở [Em] dài của lòng đất mẹ

Dạo tháng [B] ba tên anh lẫn trong tiếng [Em] sấm đầu mùa mưa

Nghe như tiếng gầm phẫn [B7] nộ đến từ cuối [Em] trời.

Hỡi người chiến sĩ đã để [Am] lại

Cái nón [Em] sắt trên [Am] bờ lau sậy [Em] này

Anh là [C] ai? Anh là [D] ai? Anh là [B7] ai? [Em]