Nhớ Và Sợ

[F] [G] [Em] [Am]

[Dm] [G] [C]

 

[F] Vô tình gặp được [G] em

Trong [Em] lúc anh đau vô [Am] cùng

Em [Dm] đến mang theo yên bình

Xua [G] tan đi nỗi buồn, bằng nụ cười [C] ấy

 

Anh đâu có [F] ngỡ sẽ yêu đậm [G] sâu

Anh đâu có [Em] ngỡ muốn yêu dài [Am] lâu

Chẳng [F] biết từ bao giờ

[G] anh lại sợ một [C] ngày

 

Từng kỉ niệm [F] ấy, cứ thế quay lại [G] đây

Khi mùa đông [Em] tới, nỗi nhớ em bủa [Am] vây

Nỗi [F] nhớ em đong đầy

Nỗi [G] nhớ em thì thầm bên [C] tai

 

Giật mình tỉnh [F] giấc, trong lúc đang ngủ [G] say

Sợ ngày nào [Em] đó, em sẽ chẳng còn [Am] đây

Anh [F] phải làm sao bây giờ

Để [G] quên đi nỗi sợ mất [C] em

 

[F] [G] [Em] [Am]

[Dm] [G] [C]

 

[F] Những kỉ niệm bên [G] em

Trong [Em] lúc ta yêu vô [Am] cùng

Những [F] lúc ta hay chuyện trò

Những [G] lúc em giận hờn vô [C] cớ

 

Anh đâu có [F] ngỡ sẽ yêu vậy [G] đâu

Anh đâu có [Em] ngỡ sẽ yêu đậm [Am] sâu

Chẳng [F] biết từ bao giờ

[G] anh lại sợ một [C] ngày

 

Từng kỉ niệm [F] ấy, cứ thế quay lại [G] đây

Khi mùa đông [Em] tới, nỗi nhớ em bủa [Am] vây

Nỗi [F] nhớ em đong đầy

Nỗi [G] nhớ em thì thầm bên [C] tai

 

Giật mình tỉnh [F] giấc, trong lúc đang ngủ [G] say

Sợ ngày nào [Em] đó, em sẽ chẳng còn [Am] đây

Anh [F] phải làm sao bây giờ

Để [G] quên đi nỗi sợ mất [C] em