Niềm vui nỗi lo

1. Mới vào [Am] xuân chợt lòng khô héo

Cuốn bay [Dm] theo một cánh chim [G] vèo

Tôi thấy [Am] đời vực sâu nước [C] mắt

Có buồn [E7] không hỏi bóng hình nhân

Mới làm [Am] quen ngày dài năm tháng

Ngón tay [Dm] tôi hụt hẫng cung [G] đàn

Nơi xứ [Am] người lạ xa rao [C] bán

Có buồn [E7] không đời là nấm mộ [Am] xanh.

 

ĐK:

Từ khi [Dm] biết xa quê nhà yêu dấu

Trái tim [E7] tôi nhịp buồn theo nỗi [C] lo

Nhớ Hà [Am] Nội rồi lại nhớ Cố [E7] đô

Nhớ Sài Gòn mái nhà tôi mưa vỗ.

Lòng tôi [Dm] đó bao nhiêu là khốn khó

Chút quê [E7] hương lạc loài trong áo [C] cơm

Nhớ mẹ [Am] già chợt thèm miếng chuối [E7] thơm

Miếng ngọt ngào là nước mắt cô [Am] đơn.

 

2. Đã từ [Am] lâu nằm vùi trong đất

Tiếng thiên [Dm] tai dù đã an [G] bài

Tôi có [Am] lần hỏi han trang [C] sách

Sách buồn [E7] không ôm bụi cũ thời gian.

Lúc mừng [Am] vui là lời trăn trối

Tóc xanh [Dm] tơ sợi rớt ngang [G] đời

Tôi có [Am] lần tự dưng bối [C] rối

Bỗng thấy [E7] đời chợt dễ ghét [Am] thương.