Nỗi đau niềm nhớ

1. [F]Đừng nhìn [Dm]em, [A#]xin anh lắng [C]nghe, người yêu

[F]Lòng em [Dm]chất ngất những [A#]đớn đau

[C]Có hay người yêu [Dm]dấu. Ôi! đêm [Am]sầu mãi [Dm]mãi

[G]Mình cho nhau lần [C]cuối [Am]cùng

Khi anh [Gsus2]ra đi, hàng cây thẫn thơ [F]buồn

 

2. Chỉ mình [Dm]em, lặng [A#]im trong bóng [C]đêm, người yêu

[F]Và thao [Dm]thức với nỗi [A#]nhớ thương

[C]Có hay người yêu [Dm]hỡi. Ôi! đêm [Am]sầu mãi [Dm]mãi

[G]Để quanh hiu về [C]chốn [Am]này

Từ đó [Gsus2]những đêm dài biết vui buồn cùng [C]ai

 

ĐK: [C]Anh ra [Gsus2]đi, [Dm]cho đêm mưa thật lâu.

Và ngày [D#]qua, nắng [F]u sầu

Thì mình [A#]em nỗi [F]đau còn [A#]theo hoài

[C]Người yêu hỡi, giờ đây anh [D#][A#]hay, [Csus2]hỡi anh

 

[C]Khi anh [Gsus2]đi, [Dm]em quên bao mùa xuân.

Mùa hè [D#]qua rất [F]u buồn

Mùa thu [A#]lá khô còn [F]rơi hoài

[C]Người yêu hỡi, giờ đây anh [D#][A#]hay, hỡi anh

 

* [F]Đừng nhìn [Dm]em, [A#]xin anh lắng [C]nghe, người yêu

[F]Lòng em [Dm]chất ngất với [A#]đớn đau

[C]Có hay người yêu [Dm]dấu. Ôi! đêm [Am]sầu mãi [Dm]mãi

[G]Người yêu thôi đành [C]giã [Am]từ, còn

đó cơn [Gsus2]mưa nào với nỗi đau niềm [C]nhớ