Phẩm già yếu

Làm sao vui [Em] được [B7] đời là bể [Em] khổ

Ai có hay [C] chăng [D] sao mãi reo [G] cười?

Tấm thân tật bệnh, [E7] tưởng đâu còn [Am] mãi

Một mai hư [D] nát, [Am] uổng một kiếp [B7] người.

Đương lúc thanh [Em] xuân, [B7] thân ta tráng [Em] cường

Đến lúc về [Am] chiều [D] má hóp lưng [G] còng

Như con cò [C] già, [E7] héo hắt bên [Am] sông

Người không tu [D] đạo, [B7] thuyền không bến [Em] về.

Thân như luỹ [Bm] thành xây bằng xương cốt

Khéo điểm, khéo tô máu thịt dối [Em] gian

Dẫu có trau [A] tria, thân rồi cũng [Em] hoại

Như cỗ xe [A] vua mòn mỏi hư [B7] hao.

Hỡi kẻ làm [Em] nhà nay ta đã [A] gặp

Trong kiếp lang [Em] thang, sinh tử luân [A] hồi

Rui, mè, cột, [Em] kèo đều gẫy làm [C] đôi

Trí ta vô [D] thượng Niết [B7] Bàn thảnh [Em] thơi.