Phận kiếp con người

Cũng [Am] là phận kiếp con [F] người

Tại sao tôi [Am] lại chịu nhiều đắng [Em] cay

Đời [Am] người sao lắm đổi [Dm] thay

Nhớ ngày còn [Em] trẻ [G] mà nay đã [Am] già.

Đời [Am] tôi sương gió phong [Dm] trần

Cũng vì manh [F] áo [G] đói no từng [C] ngày

Không [Am] buồn sao có niềm [Dm] vui

Hành trang cuộc [F] sống [E7] ở đời là [Am] đây.

 

ĐK:

Miệng [Am] cười mắt thấy trời [G] cao

Tâm ta trong [F] sáng [G] biết bao diệu [C] kỳ

Đời [Am] người trôi ngược chảy [Dm] xuôi

Thật thà thanh [F] thản [G] nhẫn nại thanh [Am] cao.

Cuộc [Am] đời muôn nẻo người [G] ơi

Từ bi thấu [F] hiểu [G] biết bao diệu [C] kỳ

Cuộc [Am] đời vậy đó người [Dm] ơi

Giản đơn đẹp [F] nhất [G] trên đời là [Am] đây.