Phù Phiếm Nhân Gian

Chỉ khi [Bm]ta không còn yêu mới hiểu ra [A]rằng

Khi ốm khi [G]đau không một [A]ai hỏi thăm ngó [D]ngàng

Lúc tiền [Em]tiêu ta đã ham thú [F#m]vui xa lạ

Giờ nhận [G]ra ôi tuổi xuân đã xế [A]

 

Dòng đệ tuôn [Bm]rơi trong lòng đau nước mắt ân [A]hận

Nghĩ tới gia [G]đình từ bao [A]lâu tôi đã lãng [D]quên

Mái tóc mẹ [Em]cha đã phai đôi mắt vẫn [F#m]đang hoen mờ

Cả đời long [G]đong bao nhiêu năm chưa thảnh [A]thơi

 

Phụ phiếm xa hoa ngoài [Bm]nhân gian làm sao, làm sao sánh [F#m]sao được

Một mái nhà dù còn [G]sơ nhưng chứa [A]đựng một hạnh phúc [D]to

Chẳng có chi đâu mà [Em]mơ cao, ngoài kia lọc lừa và [F#m]dối trá

Tìm đâu bình yên nơi [G]ấy mong anh em chỉ có [A]

 

Lời nói đưa ta tận [Bm]mây xanh đừng tin đừng nghe quá [F#m]hoang đường

Miệng lưỡi nhân gian đảo [G]điên có mấy [A]phần để được đáng [D]tin

Gục ngã nhưng không một [Em]ai đâu tình thân là điều duy [F#m]nhất

Để ta dừng chân bấu [G]bíu dẫuu đã có những lỗi [A]lầm oh oh [Bm]oh