THẬP TỰ XƯA

1.Thập tự [Bb]xưa sừng sững cao,

dựng tận [Eb]trên sườn núi xa,

[C]như tiêu [F7]biểu cho muôn sầu khổ sỉ[Bb]nhục.

 

nơi Vua [E7]vinh diệu chí cao,

[C]thay nhân [F7]thế hư hoại chết cách đau [Bb]thương.

 

ĐK: Lòng tôi [F7]say mê bóng dáng thập tự [Gm]xưa.

Vui lòng [Eb]đầu phục tận hiến cả cuộc [Bb]đời.

Lòng ôm ấp mối quyến luyến với thập [Eb]tự

sẽ biến [Bb]nên mão vinh [F7]diệu cho chính [Bb]tôi.

 

2.Thập tự [Bb]xưa hình xấu xa,

toàn trần [Eb]gian đều mỉa mai,

[C]nhưng thu [F7]hút tôi bằng tình yêu âm [Bb]thầm;

 

rời trời [E7]cao đầy hiển vinh,

[C]mang gian [F7]ác đau buồn ở Gô-gô-[Bb]tha.

 

3.Thập tự [Bb]xa lạ thuở xưa,

chìm ngập [Eb]trong giòng huyết thiêng,

[C]nhưng tôi [F7]thấy vẻ đẹp tuyệt đối cao [Bb]trọng;

 

Jê-sus [E7]yên lặng khổ đau,

[C]đem tha [F7]thứ nguyên lành đến cho chính [Bb]tôi.

 

4.Từ nay [Bb]trung thành mãi luôn,

phục tại [Eb]chân thập giá xưa,

[C]vui mang [F7]hết bao điều nhục nhã khinh [Bb]bạc.

 

Jê-sus [E7]kêu gọi chính tôi,

Chân hoan [F7]sống trong nguồn ánh sáng vinh [Bb]quang.