Thiên đàng đã mất

1. Bao năm qua [Dm] rồi tình yêu nay chỉ là bóng [A7] tối

Bao năm mịt [C] mù kỷ [A7] niệm còn thoáng mơ [Dm] hồ

Cố nhớ lại [F] nhiều chỉ nhạt nhòa lệ tôi [Gm] rơi chỉ [C] còn môt vầng trăng [F] tối

Kỷ [Dm] niệm giờ thành xa [Gm] xôi đã [A7] tàn một giấc mơ [Dm] đời.

 

2. Bao năm qua [Dm] rồi người yêu nay chỉ là quá [A7] khứ

Nên con tim [C] gầy chở [A7] đầy những kỷ niệm [Dm] buồn

Nếu có một [F] lần chuyến đò chờ người qua [Gm] đây thôi [C] đừng hận sầu chi [F] nữa

Kỷ [Dm] niệm tựa giòng sông [Gm] trôi thiên [A7] đàng nào đã xa [Dm] rồi.

 

ĐK:

Tình nào đã [F] quên tình nào còn [C] nhớ tình nào xa [Bb] xôi

Nhìn dòng sông [C] trôi nghe tình tan vỡ biết trồi về [Dm] đâu

Tình nay xa [F] xôi thiên đàng đã [C] mất tôi nghe lệ [Bb] rơi.

 

3. Bao năm qua [Dm] rồi tình yêu theo thuyền đời tách [A7] bến

Trên sông đời [C] buồn tiếng [A7] sầu đã dở dang [Dm] rồi

Nếu có một [F] lần kỷ niệm trở về trong [Gm] đêm nhớ [C] người một lần ghé [F] bến

Thiên [Dm] đàng nào đã xa [Gm] xôi đã [A7] tàn một giấc mơ [Dm] đời.