Thong Dong

Anh [G]không có đủ điều kiện theo số [Bm]đông

 

[Em]Lùn người đi dép tổ [D]ong, nhiều khi muốn nói mà chẳng biết mở [G]lòng.

Em người đẹp tính nết [Bm]na hay cười môi xinh phết hoa[Em].

Tơ hồng lỡ siết lấy [D]ta chẳng sợ má la vẫn quyết gọi [G]chồng.

 

Ta đơn giản nhưng mà quá can [F]đảm, bỏ phố lên [Bm]bản sống đời thanh đạm

Có chi sự tranh giành nhanh tạm. Trong rừng xanh thẳm, [Em]bướm lượn quanh

Đậu trên ngọn bạch [D]đàn có chú chim vàng anh trong thật thanh thản.

[G]chọn sống chill thì chẳng cần theo chúng bạn.

[Bm]Đồng vợ đồng chồng tát biển đông cũng cạn

Anh không nghĩ họ nói ta [Em]lười hay nhát gan

Chỉ [D]sợ phải rối ren bị trói buộc với những điều khoản.

[G]Không cần đầy chỉ cần đủ, làm ban ngày đêm thì ngủ

[Bm]Rừng chưa dày ta còn phủ, cuộc đời này ta làm chủ

Cứ như vậy hè hội đến em [Em]ném Pao, anh Tù Lu

[D]Giấc mơ về cội nguồn luôn xuyến xao vì đời là phù [G]du.

 

Trời [Bm]tối lấy mây làm gối lá cây làm giường.

Ta chưa mơ về [Em]bầy con thơ, vì em [D]muốn thảnh thơi để thấy anh làm [G]nương

Tuy anh không nhà lầu xe hơi, em [Bm]nói em không đòi hỏi đâu em bình thường

Chiều Đơn [Em]Dương chẳng nghĩ [D]ngợi, đèn xe ta gọi mờ trong màn [G]sương.

 

Em có [Bm]nghe âm thanh núi rừng?

Em có [Em]nghe hương [D]thơm mây [G]ngàn

 

Có những áp [G]lực khiến ta lọt vào guồng quay công việc

[Bm]Mất đi cân bằng với biết bao lần cuồng say trong tiệc

Đôi khi ta cần một vòng tay thân [Em]thiện

Mới hiểu đồng [D]tiền ở nằm đâu khi muốn

mở đầu

câu chuyện

Họ lấy [G]tri thức như mức phân cao hay thấp

Với anh thước [Bm]đo chỉ bằng anh nhìn ta trao qua mắt

Với bao thứ tài sản ngắn hạn hôm qua còn [Em]hôm nay mất

Thì [D]ai là người ở lại bên ta lúc khó khăn nhất.

Chẳng phải [G]xây dựng mà phục hồi xã hội trao đổi không ăn lời

Anh [Bm]tin vào quy luật bù trừ nên chọn có em đợi sau căn chòi

Anh không thể tính khoảng cách nhưng biết tạo khoảng [Em]lặng để ngắm chân trời

Được tung [D]tăng trên từng mảnh đất là quyền tự do của con người![G]

 

Tung tăng trên đồi [G]thông rong chơi

Trời [Bm]tối lấy mây làm gối lá cây làm giường

Ta chưa mơ về [Em]bầy con thơ, vì em [D]muốn thảnh thơi để thấy anh làm [G]nương

Tuy anh không nhà lầu xe hơi, em [Bm]nói em không đòi hỏi đâu em bình [G]thường

[Gm]Chiều Đơn Dương [Em]chẳng nghĩ [D]ngợi, đèn xe ta gọi mờ trong màn [G]sương.