Thuở bống là người

1. Bống đùa biển [G] khơi

Bống đùa núi [Em] đồi

Bống đùa [Am] đùa thôi

Làm chi mà [C] vội

Giọt nắng ban [D7] mai

Làm chi mà [G] vội

[Am] Em đi bống [G] về

Em về bống [D7] đi

Làm chi mà [G] vội

[Em] Đừng buồn gió [Am] ơi

[G] Đừng buồn gió [D7] ơi

Gió ngủ ở [G] đâu

Bống ngủ nơi [Em] nào

[G] Có còn bờ [Am] ao`

Trăng về thuở [D7] ấy

Thuở Bống là [G] người

 

2. Bống vội vàng [G] đi

Xa lìa quê [Em] nhà

Xa lìa [Am] vườn xưa

Ngày xưa ngần [C] ngại

Xoã tóc trên [D7] vai

Ngày xưa ngần [G] ngại

[Am] Hư vô Bống [G] về

 

Câu thề đã [D7] bay

Trời như nhỏ [G] lại

[Em] Đừng buồn suối [Am] ơi

[G] Đừng buồn núi [D7] ơi

Nắng vàng ở [G] đâu

Bống về nơi [Em] nào

[G] Vó ngựa tình [Am] sâu

Đất hồng nỗi [D7] nhớ

Tình Bống nhạt [G] nhoà