Tiếc Duyên

[Am] [F] [G] [Em]

[Am] [F] [G] [Am]

 

Số tôi cơ [Am] hàn sao mơ tình [F] duyên

nhìn [G] cô chỉ bằng sau [Em] lưng

Gia cảnh tôi [Am] nghèo sao sánh kịp [F]

chẳng dám trèo [G] cao mơ ước trầu [Am] cau

 

[Am] Rồi từng ngày bên [F]

lòng thầm [G] thương nhưng chẳng dám [Em] nói

Mộng nguyện [Am] ước sánh [F] đôi

với [G] cô tôi giấu lại [Am] đây

 

Ánh trăng khuyến [Am] tàn khóc cho tình [F] tan

đò [G] đưa tiễn người sang [Em] ngang

Tôi biết cô [Am] buồn nhưng phải làm [F] sao

cô ở cạnh [G] tôi nghèo khổ thì [Am] sao

 

[Am] Rồi ngày vui đến [F] mau

trầu [G] cau sính lễ rộn [Em] ràng

[Am] Ngày cô bước [F] đi

tôi nép [G] sau mắt hoen lệ [Am] cay

 

Cô bước theo [Am] chồng nơi chốn phồn [F] hoa

chốn [G] xa hoa bên người [Em] ta

mang gánh vai [Am] gầy khóc [F] than

số [G] tôi sao chẳng giàu [Am] sang

 

Nhung gấm lụa [Am] là kẻ đón người [F] đưa

mối [G] lương duyên đứt từ [Em] đây

lòng thầm [Am] trách tiếc [F] duyên

tiễn [G] cô chúc

câu bình [Am] yên

 

Mây kéo trăng [Am] tà cô theo người [F] ta

pháo [G] hoa đưa tiễn người [Em] xa

lòng [Am] muốn giữ [F]

cớ [G] sao bước chân chẳng [Am] đi

 

Chữ hiếu chưa [Am] thành nên cô đành [F] xa

nếu [G] mai đây ta gặp [Em] nhau

Thì đừng [Am] khóc tiếc [F] thương

kiếp [G] sau ta sẽ tương [Am] phùng

 

Mang nặng [Am] nợ bởi chữ hiếu còn chưa [F] xong

Bước theo bên người [G] lạ tôi dứt áo mà thay [Em] lòng

Bởi chữ nghèo nó còn đeo [Am] bám che đi mất một chữ [F] thương

Nên cả hai chẳng nên duyên [G]

nợ chẳng thể bước cùng chung [Am] đường

 

Kẻ ở lại thầm [Am] thương tiếc duyên tình sao đứt [F] đoạn

Người ra đi sầu [G] khổ vương vấn kẻ quá dại [Em] khờ

Khóc là khóc cho thân má [Am] hồng ôm thương nhớ mà sang [F] sông

Rồi khóc cho thân phận [G] nghèo còn ai để mà trông [Am] mong

 

Bởi xa nhau [Am] vì thôi chẳng mong được [F] bình yên

Hẹn [G] nhau kiêp sau thành [Em] đôi

Bởi chữ nghèo nó còn đeo [Am] bám che đi mất một chữ [F] thương

Nên cả hai chẳng nên duyên [G] nợ

chẳng thể bước cùng chung [Am] đường

 

Chúc cô yên [Am] bình tôi khắc ghi trong [F] lòng sâu

Đừng [G] trông thấy nhau khổ [Em] đau

Khóc là khóc cho thân má [Am] hồng ôm thương nhớ mà sang [F] sông

Rồi khóc cho thân phận [G] nghèo còn ai để mà trông [Am] mong

 

Cô giờ [Am] đây kiệu vàng đưa [F] đón

tiếc [G] thương cho tôi phận [Em] nghèo

[Am] Hỏi trời cao ai [F] thấu

là có [G] duyên sao phải đứt [Am] đoạn

 

[Am] Nếu chẳng phải cơ [F] hàn

tình [G] ta chẳng phải lìa [Em] xa

[Am] Mai này cô ấm [F] êm

xin nhớ [G] tên tôi đã từng [Am] thương

 

Tiếc cho cái chữ [Am] duyên cái chữ nợ này không [F] mang

Đường đau thương trắc [G] trở khóc than phận đầy bẽ [Em] bàng

Thương anh người thật [Am] thà nhưng lại chẳng mở lời [F] ra

Vì đạo con chưa tròn chữ [G] hiếu nên lờ qua như xa [Am] lạ

 

Ta khóc cho mối lương [Am] duyên chưa đậm sâu đã mờ [F] nhạt

Ta khóc cho đời đen [G] bạc ôm đau thương đầy chua [Em] chát

Anh bỏ lỡ một thuyền [Am] tình vì chữ nghèo mãi bám [F] theo

Em bỏ qua một cuộc [G] tình vì không chịu được chữ [Am] nghèo

 

Tôi bước theo [Am] chồng nơi chốn phồn [F] hoa

Chốn [G] xa hoa bên người [Em] ta

mang gánh vai [Am] gầy khóc [F] than

Số [G] anh sao chẳng giàu [Am] sang

 

Nhung gấm lụa [Am] là kẻ đón người [F] đưa

Mối [G] lương duyên đứt từ [Em] đây

đừng [Am] khóc, tiếc [F] thương phải [G] xa chúc anh bình [Am] yên

 

Cô bước theo [Am] chồng nơi chốn phồn [F] hoa

chốn [G] xa hoa bên người [Em] ta

mang gánh vai [Am] gầy khóc [F] than

số [G] tôi sao chẳng giàu [Am] sang

 

Nhung gấm lụa [Am] là kẻ đón người [F] đưa

mối [G] lương duyên đứt từ [Em] đây

lòng thầm [Am] trách tiếc [F] duyên

tiễn [G] cô chúc

câu bình [Am] yên

 

Mây kéo trăng [Am] tà cô theo người [F] ta

pháo [G] hoa đưa tiễn người [Em] xa

lòng [Am] muốn giữ [F]

cớ [G] sao bước chân chẳng [Am] đi

 

Chữ hiếu chưa [Am] thành nên cô đành [F] xa

nếu [G] mai đây ta gặp [Em] nhau

Thì đừng [Am] khóc tiếc [F] thương

kiếp [G] sau ta sẽ tương [Am] phùng