Tình Ca Điên

1. Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

Còn gì [Gm] đâu cho quê hương ta nào

Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

 

Ngoài bàn [F] tay một bàn tay [Dm] trắng vết nhăn ngày [A7] tháng.

 

Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

Còn gì [Gm] đâu cho quê hương ta nào

Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

 

Ngoài khổ đau chất [Gm] lên cao [F] như non [A7] cao trong [Dm] đời.

 

Chẳng [Bb] lẽ ta [Dm] cho manh áo tả [Gm] tơi

Khi quê [G7] hương đang [C] rách nát tơi [F] bời

Chẳng [Dm] lẽ ta [C] cho cuộc sống xác [F]

Khi quê [A7] hương mất mát quá nhiều [Dm] rồi.

 

Chẳng [Bb] lẽ ta [F] cho nụ cười héo hon

Khi quê [C] hương đang sống phút đau [F] buồn

Chẳng [Dm] lẽ ta [Gm] cho dòng nước mắt trong

Khi quê [A7] hương đã khóc bao năm [Dm] ròng.

 

2. Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

Còn gì [Gm] đâu cho quê hương ta nào

Còn gì [Dm] đâu cho quê hương yêu dấu

 

Đầy lời [F] ca lời ca tha [Dm] thiết với cây đàn [A7] ốm.

 

Này buồng [Dm] tim ta cho quê hương nhé

Này lời [Gm] ca ta cho quê hương này

Này đàn [Dm] ta ta cho quê hương nốt

 

Của tình thương vuốt [Gm] ve quê [F] hương trong [A7] cơn đau [Dm] buồn.

 

* Đấy bao nhiêu gia [Dm] tài của người điên của người đau

Của tình thương vuốt [Gm] ve quê [F] hương trong [A7] cơn đau [Dm] buồn

Chỉ còn buồng [Gm] tim này tràn đầy lời ca say

Chỉ còn chiếc [A7] đàn đấy ta cho quê [Dm] hương.