Tình yêu 17-3

[G] [D] [Em] [C] [G] [D] [Em] [C]

 

Sao em lại [G]khóc một mình, giữa ngàn người phố đông?

Sao em lại [D]khóc một mình, khi mặt trời ghé thăm?

Sao em lại [Em]khóc một mình, khi anh dần xa xăm?

Sao em lại [C]khóc một mình, ban công chiều nay mưa.

 

Nhưng anh vẫn [G]muốn nhìn lại, lùi bước về lại

Chờ em vào [D]những buổi chiều tối đêm

Có những [Em]nỗi đau nào?

 

Anh luôn mong [C]chờ, em thế thôi.

 

Gạt hết tất cả đằng [G]sau, thay vì niềm đau còn vương lâu

Gạt hết tất cả đằng [D]sau, chỉ còn niềm đau còn THƯƠNG ĐÂU?

Nên anh chẳng muốn yêu [Em]ai

 

Những lời [C]nói về chính em

 

[G] [D] [Em] [C] [G]

 

[G]Em nói em không tin tình yêu

 

Để những hối [D]tiếc ngày hôm nay xảy ra

 

Những vết thương [Em]nó không thể lành lại

 

Những tin [C]nhắn giờ thì đã quá trễ

 

Và những nỗi [G]đau, ai phải là người kể?

 

Những năm [D]tháng vào chiều mưa tháng 7

 

Sự hối [Em]tiếc đã làm chết hai người

 

Nhưng anh vẫn [C]mong khi

kết thúc

 

Nhưng anh vẫn [G]muốn nhìn lại, lùi bước về lại

Chờ em [D]vào những buổi chiều tối đêm

Có những [Em]nỗi đau nào?

 

Anh luôn mong [C]chờ, em thế thôi.

 

Anh [G]biết em là người mạnh mẽ mà,

 

Anh xin [D]lỗi vì lời hứa ngày trước

 

Tình [Em]yêu vốn dĩ như thước phim

 

Hãy là bản [C]thân của em vào trước kia

 

Gạt hết tất cả đằng [G]sau, thay vì niềm đau còn vương lâu

Gạt hết tất cả đằng [D]sau, chỉ còn niềm đau còn THƯƠNG ĐÂU?

Nên anh chẳng muốn yêu ai[Em]

 

Những lời [C]nói về chính em thôi

 

[G] [D] [Em] [C] [G] [D] [Em] [C] [G] [D] [Em] [C] [G]