Trưởng Thành Không Vui

[C]Đêm qua ta mơ như đi về [G]nơi tuổi thơ

Ngày xưa ngẩn [Am]ngơ, chẳng thấy hết mênh mông [F]đất trời

Thời niên [Dm]thiếu, tiếng cười chẳng [G]vơi, quá bình yên [C]thảnh thơi

[C]Bỗng chốc chớp mắt nơi đang hiện [G]thân chốn đây

Nhìn trong tất [Am]gang, có lắm mối chua cay [F]đọa đày

Ngoài ba [Dm]mươi, chật vật khắp [G]nơi muốn tìm lại một giấc [C]ngủ ngon

 

Giá như chẳng trưởng [C]thành, vẫn như lá trên [G]cành

Chẳng nghĩ không [Am]suy, không tự khâu vết thương [Em]không lành

Vì mơ [F]ước kiếp sống thần [G]tiên, mà ta [F]phải lao lực tiến [G]thân

Bởi ánh mắt của [C]đời, chỉ phán xét chê [G]cười

Ngã xuống không [Am]đau nhưng lại đau thế nhân [Em]vạn lời

Nhìn lên [F]để cố gắng nhiều [G]hơn nhìn xuống [F]để cho nhiều thứ [G]hơn, bỏ buông si [Am]và sân