Tự Hào Màu Áo Lính

Vừa [Am]mới biết tên em vài hôm xong [Em]giờ anh sẽ phải đi xa

Anh [F]chẳng có gì quý [G]giá hái nhành [C]hoa gửi em làm quà

[F]Hôm lên đường em ra tiễn anh [Em]trao tặng chiếc áo [Am]ấm

Kèm lời [Dm]nhắn anh nhớ quay [Em]về cùng em bạc [Am]đầu trăm năm.

 

[Am]Khoác lên vai mà đi yêu thương người [Em]làm hành trang anh đi

Gạt [F]hết nước mắt nam [G]nhi lời hứa quay [C]về anh làm dũng khí

[F]Em luôn là hậu phương vững chãi để [Em]anh đi khắp muôn [Am]phương

Là niềm [Dm]tin để anh chiến [Em]thắng tương [Am]lai.

 

Ngoài tình yêu [Am]em anh còn tình yêu nước tiếp bước thế hệ đi [Em]trước để bảo vệ non nước

Em hãy vững [F]lòng, anh có hy [G]vọng anh sớm [C]quay về dẫu cách trở núi sâu.

Tuổi trẻ anh [F]xin góp thêm một chút [G]sức trái tim và ánh [Em]mắt luôn hướng về Tổ [Am]quốc

Vì màu áo [Dm]xanh là niềm tự [Em]hào lớn [Am]lao.

 

Niềm tin anh [Am]có chẳng gì ngoài ý chí gửi vài lời cho [Em]em nơi vạn dặm thiên lý

Đôi chút khó [F]khăn cũng chẳng thể [G]ngăn em chớ lắng [C]lo, tin anh ngày mai chiến thắng

Này hậu phương [F]ơi sớm mai ở trong nắng [G]mới anh sẽ trở [Em]về tay anh cầm vòng hoa [Am]cưới

Hòa mình [Dm]sống trọn vẹn chữ [Em]tình khi đất nước yên [Am]bình.