Vay trả nợ tình

1. Đã bao [E7] lần em là người ra [Am] đi

Đã bao [F] lần em là [A7] người có

câu chia [Dm] ly

Để lại niềm [G] đau cho một người ở [C] lại

Để lại niềm [A7] đau cho cuộc tình hoá [Dm] dại

Và em [G] nghĩ điều đó bình thường [C] thôi [Am]

 

2. Đã bao [E7] lần em là người cất [Am] bước ra đi

Đã bao [F] lần em là [A7] người nói

câu chia [Dm] ly

Vì rằng em [G] nghĩ thôi cuộc tình hết [C] rồi

Bận lòng chi [A7] anh cho cuộc đời não [Dm] nề

Mình chia tay [G] nhau như [E7] một giấc mơ qua [Am] rồi.

[G] Từng ngày từng ngày trôi qua

Gặp lại [Dm] anh với ánh mắt yêu [C] thương ngày nào

[G] Mà lòng này vô tâm

Em đâu [F] biết anh vẫn còn [E7] yêu

 

ĐK:

Đã [Am] có một ngày, dòng đời [F] kia thay đổi

Đã [Dm] có một người, có một [G] người bỏ em mà [C] đi [A7]

Để lại [Dm] em mang nỗi đau [E7] người ở lại

Để lại [Am] em mang nỗi đau bị phụ [F] tình

Cuộc đời [Dm] ơi, cuộc đời [F] ơi vay trả, trả [E7] vay.

Vay [Am] trả nợ tình, giờ [F] đây em biết

Vay [Dm] trả nợ tình, Khi một [G] người bỏ em mà [C] đi [A7]

Và giờ [Dm] đây em mang nỗi đau [E7] người ở lại

Và giờ [Am] đây em đóng vai bị phụ [F] tình

Cuộc đời [Dm] ơi vay [F] trả, trả [E7] vay nợ [Am] tình.