Viễn Du Bốn Mùa

Viễn du [F]bốn mùa hoa lá cỏ cây reo [Gm]mừng

Hát vang [C]khúc nhạc rộn rã bước trên đường [F]xa

Viễn du [Dm]khắp trời lên tới đẹp tươi hiền [Gm]hòa

Với bao [C]sắc màu năm tháng càng yêu quê [F]nhà.

 

Mùa xuân muôn hoa khoe [F]sắc màu

Khắp nơi tưng bừng reo [Gm]vui

Kìa xa lung linh trên [C]cánh phượng

Thắm tươi thêm dòng lưu [F]bút

Mùa thu xôn xao trên [Bb]lá vàng

Bước với tâm hồn yêu [Dm]thương

Và đông sang mang theo [C]gió lạnh

Trắng tinh mùa tuyết rơi [F]đầy.

 

Viễn du [F]bốn mùa hoa lá cỏ cây reo [Gm]mừng

Hát vang [C]khúc nhạc rộn rã bước trên đường [F]xa

Viễn du [Dm]khắp trời lên tới đẹp tươi hiền [Gm]hòa

Với bao [C]sắc màu năm tháng càng yêu quê [F]nhà.

 

Việt Nam quê hương của [F]chúng mình

Núi sông đầy tràn mênh [Gm]mông

Cò bay thênh thang trên [C]cánh đồng

Lúa xanh êm đềm gợn [F]sóng

Đồi nương bao la muôn [Bb]sắc màu

Lá hoa ngậm ngùi yêu [Dm]dấu

Đầy xanh yêu thương những [C]cánh phượng

Nhắc ta mau bước lên [F]đường.