Vỗ về đêm mưa

1. Đừng [C] khóc! Em yêu đừng [Em] khóc!

Vì nước mắt [E] em nhỏ xuống trái tim [Am] tôi

Sẽ tan thành [F] suối dâng ngập hồn [G7] tôi.

Đừng [C] khóc! Thiên [Dm] thu rơi trên bờ vai

Mênh [F] mông như sương trầm [Am] khơi

Bâng [Em] khuâng cơn mưa nào tới vỗ về bên [G7] em.

 

2. Đừng [C] tiếc! Em yêu đừng [Em] tiếc!

Dù những ước [E] mơ ngày cũ có phôi [Am] pha

Nhưng trong lòng [F] ta bao điều chưa [G7] nói.

Rồi [C] sẽ lênh [Dm] đênh qua cơn mộng say

Thênh [F] thang giữa khung trời [Am] mây

Đem [Em] theo dư hương tình ái từng [G7] ngày bên [C] nhau

 

ĐK: Tôi đã yêu [Fm] em như ngọn [Bbm] sóng dâng [Eb] trào

Như ánh [Cm] sao đêm trong lòng [Ab] mắt nhiệm [G7] mầu

Cuộc đời [Bb] nầy còn có [Eb] nhau

Thì nghìn [Ab] sau vẫn xanh [G7] màu

Yêu thương từng phút [Cm] giây đầu

 

3. Còn [C] đây, em yêu còn [Em] đây

Là những giấc [E] mơ dệt thắm trái [Am] tim ta

Lỡ khi lìa [F] xa vẫn đầy nỗi [G7] nhớ

Còn [C] mãi dư [Dm] âm cơn mưa mùa xưa

Ngân [F] vang những cung trầm [Am] thơ

Bên [Em] em ta đâu còn nhớ là [G7] đời hay [C]