Vơi đầy

1. Em còn [Dm] đây ngồi đến lá rơi

Cuối con đường vạt nắng trôi [Gm] dời

Chiều nghiêng [Dm] bóng chiều vàng mênh [A7] mông

Dấu đi quên dấu chân trũng [F] mờ. [A7]

Em ngồi [Dm] đây ngồi ướp hương xưa

Con đường [Gm] trơn ngày mưa cuối [Dm] mùa

Vòng tay [Gm] mềm lần tìm hơi [A7] ấm

Gió mưa nào chợt gần chợt [Dm] xa.

 

ĐK: [Dm] Đón chiếc lá còn [Gm] bay

[A7] Ghi lên

câu thơ này

Người đã đi xa [Gm] lắm

[A7] Tình tàn theo tháng [Dm] năm

 

2. Mây còn [Dm] trôi chiều vẫn mênh mông

Lá rơi nhiều ngập lối đi [Gm] về

Người đi [Dm] mãi người ngồi chờ [A7] mong

Dấu yêu xưa có như lá [F] tàn. [A7]

Sương chiều [Dm] lạnh sầu vẫn chưa tan

Đêm rồi [Gm] qua ngày ươm nắng [Dm] vàng

Mùa xuân [Gm] về rộn ràng áo [A7] mới

Khúc ân tình chợt đầy chợt [Dm] vơi.