Vụt thoát cơn mê

1. Mùa [C] thu trong đêm tĩnh [Em] lặng

Nhẹ [Am] nhàng lá rụng ngoài [F] hiên

Hồn [Dm] ta cô đơn lạ [G] thường

Bụi [G7] trần phủ lấp gian [C] truân.

Nhiều [Dm] khi ta tự hỏi [Em] rằng

Nơi [Am] đâu ta đến chốn [Em] này

Một [F] mai thân ta mỏi [Em] mệt

Về [Dm] đâu ta biết về [G7] đâu.

 

2. Lòng [C] tham sân si được [Em]

Đời [Am] người quán trọ trần [F] gian

Rồi [Dm] mai khi ta lìa [G] đời

Còn [G7] gì trong cõi hư [C] vô.

Vòng [Dm] xoay tạo hóa đưa [Em] đẩy

Phù [Am] sinh nghe khó vạn [Em] lần

Từ [F] tâm thương nhau hỡi [Em] người

Tìm [G7] về ánh đạo vàng [C] môn.

 

ĐK:

[Am] Gió xin cho [Em] gửi

Tình [F] thương theo bốn phương [C] trời

Nụ [Em] hoa tươi thắm môi [Am] cười

Gạt [F] lệ ướt đẫm trong [C] tim.

[Am] Lánh xa bao tội [Em] lỗi

Về [Dm] nơi hạnh phúc yên [F] lành

"Nhân chi [Am] sơ tính bổn [Em] thiện"

Phật [G7] từ tâm sáng trong [C] ta.

 

3. Hạt [C] sương treo leo trên [Em] cành

[Am] rằng biết sẽ vỡ [F] tan

Vẫn [Dm] luôn long lanh như [G] ngọc

Để [G7] đời chiêm ngưỡng mê [C] say.

Chợt [Dm] ta vui như ngày [Em] hội

Xua [Am] tan bao nhiêu muộn [Em] phiền

Cuộc [F] sống vốn dĩ vô [Em] thường

Nhẹ [G7] nhàng, buông xả giữa [C] dòng trầm luân.