Xuân muộn

1. Hoa [A] cúc, hoa lan, hoa mai, hoa đào

Về đón [D] xuân bên nhau như bao xuân nào

Ngoài xa [C#7] kia ngày đang tết [F#m] rồi

Ngày trong [Bm] ta nở hoa kết hội

Đón [D] xuân xinh tươi, nắng [A] dịu lòng người

Lắng [Bm] trong hương hoa chút [F#m] tình nở vội

[Bm] Ơ hời - [E] xuân ngời, [F#m] ơ hời - xuân [E] gợi lòng hoa

 

2. Chim [A] én, chim sâu, chim

câu, chim sẻ

Ngồi với [D] nhau đêm xuân, dăm

câu chuyện lẻ

Về một [C#7] năm lại qua mất [F#m] rồi

Buồn rồi [Bm] vui cũng qua hết rồi

Thế [D] sao duyên ai tháng [A] ngày chờ đợi

Thế [Bm] sao yêu thương vẫn [F#m] còn vời vợi

[Bm] Ơ hời - [E] lâu rồi, [F#m] ơ hời - có [E] còn về thăm

 

ĐK: Anh [D] nói sang năm duyên [Dm] kia sẽ thành

Ngồi đếm [Gm] bao nhiêu xuân, hoa khô theo cành

Mà duyên [F#7] cứ trôi mãi, xuân [Bm] em muộn rồi

Người [E] cứ xa mãi, hoa [A] kia tàn rồi

[E] Xuân muộn, [A] ơ hờ, [E] hoa tàn, [A] người ơi

 

3. Xuân [A] nắng, xuân mưa, xuân vui, xuân buồn

Người với [D] em trông xuân khi thu ngủ muộn

Còn xa [C#7] lắm, mùa ta ngóng [F#m] đợi

Trở về [Bm] thôi, ngày xưa bé dại

Đón [D] xuân ngây thơ, chút [A] tình dại khờ

Biết [Bm] đâu bơ vơ mãi [F#m] tận bây giờ

[Bm] Ơ hờ - [E] ai ngờ, [F#m] ơ hờ - [E] bao giờ