Mùa Đông Dài Nhất

[G]Đêm cũng đã khuya rồi người còn [D]thao thức hoài

[Em]Gió từng cơn se lạnh thổi lòng [Bm]ta tái tê

Ngước [C]mắt không cho lệ rơi, chợt [G]thấy ánh trăng thuở nào

[Am]ngôi sao kia tàn phai chốn [D]nao

 

Ngày [G]tuyết vừa rơi ngoài sân ai giật [D]mình ngưng giấc mơ

[Em]Khẽ cười lên thật tươi thì thầm với [Bm]anh bao lời

Rằng người [C]đừng suy tư làm chi, để giọt [G]lệ rơi trên bờ mi.

Phải mỉm [Am]cười lên khi... nhìn em ra [D]đi

 

Vùi chôn [C]những yếu đuối tiếc nuối sâu vào [D]tim

Mà sao [Bm]chẳng thể khiến nước mắt kia ngừng [Em]rơi

Vội vàng [C]quay mặt đi [Am]lau hàng mi để em an tâm bước [D]đi

 

Con đường đầy [C]tuyết phía trước nếu có chùn [D]bước em

Xin hãy quay [Bm]bước đón chút ánh nắng vẫn [Em]nhá nhem

Nhìn theo người [Am]khuất nơi chân trời xa

[D]Giấc mơ thoáng vụt qua, trái tim gục [G]ngã

Bao ngày đau [C]nhói với những ký ức chẳng [D]thể phai

Vẫn chờ vẫn [Bm]nhớ bóng dáng một người đã [Em]xa mãi

Để rồi ôm vụ [Am]vỡ bơ vơ

tỉnh [D]giấc sau cơn mộng mơ mới hay dại [G]khờ

 

Lặng [C]ngắm bông tuyết rơi xuống trên bàn [Bm]tay ai ngất ngây

[Am]đâu nào hay rằng tuyết đã tan đi [G]mất

Từng [C]chút hơi ấm le lói cũng tàn [Bm]theo bông tuyết kia

Mùa [Am]xuân đã sang mà [D]đông chẳng [G]tàn