Biển Mặn

1. [Am] Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp tình thương nước ra sông [D] nguồn

[Am] Tìm về biển [D] Đông, tình yêu [E7] thành sóng Thái Bình [Am] Dương

[G] Rồi từng đêm [C] sương, sóng vỗ [Am] về ru giấc quê [G] hương

Nhưng quê hương chưa [F] ngủ, khi bom đạn tơi [E7] bời

Còn nhục nhằn dưới ruộng trên [E7] nương

 

2. [Am] Tôi thức từng đêm thơ ấu, mà nghe muối pha trong [D] lòng

[Am] Mẹ là mẹ Trùng [D] Dương, gào than [E7] từ bãi trước ghềnh [Am] sau

[G] Tuổi trời qua [C] mau, gió biển [Am] mặn nuôi lớn khôn [G] tôi

Nên năm hăm mốt [F] tuổi, tôi đi vào quân [E7] đội mà lòng thì chưa hề yêu [Am] ai.

 

Người [A] yêu tôi, tôi mới quen mà [F#m] thôi

Lúc [D] dừng quân trên vùng vừa tiếp [A] thu [F#7]

Vùng [Bm] hoang vu bóng dừa bờ cát [D] gầy

Gió lên từng chiều [A] vàng nàng xõa [F#m] tóc trên biển [G] xanh [E7]

 

Người [A] yêu tôi hay khóc trong chiều [F#m] mưa

Lúc [D] màu xanh biển mặn đục sắc [A] mây [F#7]

Bảo [Bm] yêu anh em muốn chuyện đôi [D] mình

Như màu xanh biển [E7] tình trong ngày trời xinh rất [A] xinh.

 

3. [Am] Tôi đến lại đi, xa vắng đời tôi chiến chinh lâu [D] dài

[Am] Miệt mài đường [D] trai, vượt truông [E7] dài che khuất biển [Am] xanh

[G] Đẹp tựa trong [C] tranh, gót bùn [Am] lầy cho lúa thêm [G] xanh

Trong bao lần quân [F] hành, tôi qua vùng khô [E7] cằn

Mồ hôi thành biển mặn trên [Am] môi.