Độ kiếp nhân sinh

1. [Am] Hồng trần nhiều ái ố bao khổ [Em] đau cũng bởi kiếp người

[F] Ngày nào còn lắng [G] lo lo bộn [C] bề ngổn ngang dòng đời

[Am] Rồi ngày trả duyên tới vứt bỏ [Em] đi phong ba, ái tình

[Dm7] Tìm về nơi hữu [Em7] duyên cứu độ nhân [Am] sinh.

 

2. [Am] Miệng cười tay ôm bát đôi bàn [Em] chân đã dần chai sạn

[F] Bộ hành khắp thế [G] gian một tăng [C] ni đức tâm từ bi

[Am] Người hiền kẻ sân si cũng đều [Em] mong phúc gia vẹn toàn

[Dm7] Chẳng một

câu oán [Em7] than khổ hạnh nhân [Am] gian.

 

ĐK:

Nhặt vải ven [F] đường ráp cà sa

Hoá duyên độ [Em7] kiếp chốn ta bà

Dẫu bao chướng [Dm7] ngại, tâm buông [G] xả

Soi đường chánh [C] pháp khắp gần [G] xa.

Không màng lợi [F] danh chốn phồn hoa

Nhất tâm mười [Em7] ba pháp đầu đà

Không tham, sân [Dm7] , si không luyến [Em7] ái

Luôn từ bi [Am] chẳng ghét một ai.

Cơm ngày một [F] bữa chẳng cần hơn

Chúng sanh cầu [Em7] phước đức vô lượng

Nghe

câu “Nam [Dm7] Mô” sao ấm [G] áp

Mong người vạn [C] lý luôn bình [G] an.

Đầu trần chân [F] đất không thở than

Nắng mưa bủa [Em7] vây cũng không màng

Đêm về nghĩa [Dm7] trang đầy lạnh [Em7] lẽo

Bóng người thiền [Am] giữa chốn cô liêu.