Hát bên trời lãng quên

1. Đêm [E7] nay mùa đông đã [Am] sang

Bước chân đi [E7] về thấy tình còn vương [Am] mang

Con [E7] sông thời gian giá [F] băng

Nước chia đôi [E7] dòng vẫn lạnh lùng dâng [Am] sóng.

Người thì [Dm] gần mà bờ môi chưa [F] ấm

Tình thì [E7] đau mà lòng chưa [Am] xa

Nghiêng [E7] vai, trăm năm đã [Am] qua.

 

ĐK:

[C] Tiếng hát buồn cất [Dm] lên, [E7] ngỡ quên tên người [Am] tình

[F] Tiếng hát chợt vút [G] cao, [Dm] xôn xao đời cơm [Am] áo

[C] Tiếng hát còn nỗi [Dm] đau, [E7] xốn xang qua từng [Am] mùa

[F] Hát giữa đời bể [G] dâu, ngày [E7] xanh còn bao [Am] lâu.

 

2. Mai [E7] đây về nơi núi [Am] cao

Nhớ nơi sông [E7] hồ biết lòng người nông [Am] sâu

Ta [E7] vui vì em biết [F] đau

Tiếng ca vương [E7] buồn giữa đường trần phai [Am] dấu.

Còn cuộc [Dm] tình để đời ta nương [F] nấu

Còn lời [E7] ca để tìm về bên [Am] nhau

Cho ta [E7] quên trăm năm đớn [Am] đau.