(Ngâm thơ)
Em hát tặng anh
câu hò ví dặm.
Câu dân ca sâu nặng nghĩa tình.
Điệu nhớ, điệu thương sao mà sâu lắng.
Hết giận rồi thương
câu ví dặm ân tình.
(Hát)
[Bm] Xứ Nghệ quê [Em] mình nơi sinh ra
câu hò điệu [Bm] ví.
Nơi ta lớn [A] khôn từ dân [B7] ca ví [Em] dặm.
Núi Hồng, sông [A] Lam quê mình đẹp [D] lắm.
Nặng nghĩa ân [A] tình xứ Nghệ quê [Bm] ta.
Ơi
câu [Bm] hò ví dặm giận [Em] thương
Đêm trăng [A] lên ngồi nghe em [D] hát.
Rằng đã thương [A] nhau thì thương cho [Bm] trọn.
Gừng cay muối [Bm] mặn trọn đời không [A] phai.
Thương nhau [G] rồi về xứ Nghệ đi [Bm] em.
Về với sông [Em] Lam mang lời ru của [A] Mẹ.
Bao năm đi [B7] xa chân trời góc [Em] bể.
Anh luôn mang [A] theo
câu hò điệu [D] ví.
Điệu [Bm] ví dặm quê [A] mình, xứ [F#7] Nghệ yêu [Bm] thương.
Nghe bản đệm — hợp âm trên lời sáng theo nhịp để hát theo.
Đang tải giao diện chế lời...