Phải Níu Hay Buông

Sau cơn mưa u [Am]tối, cũng đến lúc bầu trời sáng [Em]thôi

Mây đen cũng dần [F]trôi, mang nắng kia đôi bờ soi [C]lối

Sau yêu thương một [Am]đôi, là từng lời nói dối trên [Em]môi

Của một người con [Dm]gái, bước đến [Em]đây gieo bao cơ [Am]hội.

 

Những chuỗi ngày đơn [Am]côi, anh nhức nhối đau buồn tiếp [Em]nối

Trái tim anh cằn [F]cỗi, hỏi trời cao anh đâu có [C]lỗi

Phải chăng em quá [Am]vội, buông bàn tay anh nắm em [Em]rồi

Tại lòng người thay [Dm]đổi, nên mới [Em]xa rời anh đấy [Am]thôi.

 

Phải níu hay [Am]buông, đôi bàn tay chọn cách xa [Em]rời

Mà ta đã [F]từng, xem họ như là cả thế [C]giới

Họ muốn buông [Am]lơi, giữ làm sao đây hỡi ông [Em]trời

Nếu đã không [Dm]đợi, cớ sao [Em]người lại còn bước [Am]tới.

 

Họ thích xanh [Am]ngời, để mình ta đứng giữa mưa [Em]rơi

Khoảng cách xa [F]vời, bây giờ đây sao ta với [C]tới

Vậy thôi quay [Am]lưng, ngước mặt lên than trách với [Em]đời

Thế gian chật [Dm]hẹp, mong mai [Em]sau tìm được người [Am]mới.